Dọn gọn đống phim giot nuoc mat han thu bàn ghế ngổn ngang xung quanh, Tân xếp hai cái ghế dài vào sát tường, rồi treò lên đấy ngả lưng. Bên tai nó những giai điệu của Secret Garden vang lên thánh thót. Tân đá gọn quả bóng rổ vào một góc, úp quyển vở lên mặt, mắt díp lại, tận hưởng. Chẳng mấy khi lại có một hôm an nhàn đến thế. Có 3 tiết thì mỗi tiết đầu học, tiết 2 thể dục, thầy ưu tiên đội bóng rổ vì sắp có giải thi đấu cac trường PTTH nên cho phép tập bóng. Trong lúc cả đội phởn phơ bóng rổ thì Tân ngồi hì hục chép Văn, lần trước không làm bài về nhà bị thông báo về gia đình rồi. Lần này nó cạch.Ai dè, tiết 3 lại nghỉ, cô đi dự giờ. Tiếc cái công ban nãy hy sinh vô ích, thằng nhóc rủ rê mấy chiến hữu ở lại chơi bóng tiếp. Nhưng bọn kia chơi nãy giờ đủ mệt rồi nên kéo nhau đi chiến game. Tân tức. Đã vậy nó chơi một mình.Thế là giữa sân bóng rộng, có một thằng nhóc một mình một bóng tập mướt mồ hôi.

Sau nửa tiếng phim giot nuoc mat han thu chạy nhảy, bật cao, bỏ rổ, Tân thấm mệt. Thực ra thì chơi một mình cũng buồn, nên nó tìm một góc, trong hành lang sân thể chất ngổn ngang bàn thừa ghế gãy, nghỉ ngơi.Nó chẳng biết mình đã chợp mắt được bao lâu. Chỉ biết lúc đang lơ mơ thì có cái gì đó rơi đánh bộp vào mặt nó, gián tiếp qua quyển vở. Tân giật mình, tỉnh giấc, nó dụi mắt nhìn ra ngay vật thể hạ trúng thủ mình chẳng gì khác ngoài quả bóng rổ của nó.Bất giác, nó nhìn lên phía tường bên cạnh. Có người, nhưng Tân không thể nhìn rõ, ánh sáng mặt trời chiếu đúng hướng đó làm thằng nhóc che tay, hấp háy mắt nhìn. ánh sáng lấp loá phía sau làm Tân ngỡ… thiên thần. Ấy không sao chứ? Xin lỗi nhé! Sợ làm phiền ấy ngủ nên tớ đã lấy bóng mà chưa hỏi! – Giọng con gái dè dặt và… ngọt không thể tả – Tớ mượn tiếp được không?Mất mấy phút để định thần sau cơn choáng, ở đầu và ở nơi nào đó nơi ngực, nó liền ngồi bật dậy, lấy quả bóng, đập xuống nền gạch, nhìn cô bé trước mặt, mỉm cười: “Chơi cùng, ok! Chuông hết tiết 5 vang lên cũng là lúc sân bóng đầy ắp người. Cuộc đấu 1 chọi 1 giữa tài năng mới trong tuyển của trường với một cô bé lạ hoắc lạ hua khiến người ta không khỏi tò mò.Tân trông bình thản, nhưng nào ai biết nó lại đang căng thẳng. Lợi thế chiều cao mét tám chẳng tỏ ra hữu dụng hơn so với sự linh hoạt, độ chính xác cao từng cú ném bóng của “nữ tuyển thủ vô danh”. Ban đầu Tân nghĩ ăn may thôi, là nó thả một tí để bé ăn vài quả cho có khí thế, nhưng chẳng mấy mà Tân biết mình nhầm. Tốc độ đi bóng nhanh, những cú đảo người cùng với những quả lên bóng bằng tay trái kỹ thuật làm Tân toát mồ hôi.

View more random threads: