Một ngày là ngày hôm qua, với những sai lầm, những Song De Chuoc Loi âu lo, những tội lỗi, những thiếu sót ngớ ngẩn, sự nhức nhối và những nỗi đau. Ngày hôm qua đã đi qua. Mọi tiền bạc trên đời này cũng không thể đem ngày hôm qua quay trở lại. Chúng ta không thể hủy bỏ một hành động mà chúng ta đã làm cũng như không thể nào xóa đi một ngôn từ mà chúng ta đã thốt ra. Ngày hôm qua cũng đã đi xa rồi.Còn một ngày nữa mà chúng ta cũng không nên lo lắng, đó là ngày mai với những kẻ thù quá quắt, gánh nặng cuộc sống, những hứa hẹn tràn trề hi vọng mà việc thực hiện thì tồi tệ. Mặt trời của ngày mai sẽ mọc lên hoặc là chói lọi hoặc là khuất sau một đám mây, nhưng dù gì thì nó vẫn sẽ mọc lên. Và ngay trước khi nó mọc lên vào ngày mai chúng ta vẫn chẳng có mối đe dọa nào, bởi lẽ nó vẫn chưa được sinh ra cơ mà.Vì vậy, chỉ còn một ngày duy nhất – ngày hôm nay – Bất cứ ai đều phải đấu tranh để sống dù chỉ một ngày. Thật ra chẳng phải những gì trải qua ngày hôm nay khiến chúng ta lo lắng, mà đó chính là sự hối tiếc về những gì đã xảy ra ngày hôm qua và những lo sợ về những gì ngày mai có thể đem đến.Bấy giờ là năm 1949, cha tôi mới trở về sau một thời gian phục vụ trong quân đội. Vào thời kì đất nước có chiến tranh, trên các xa lộ của nước Mĩ, người ta có thể nhìn thấy bóng dáng của các quân nhân mặc đồng phục đang vẫy tay đón xe để đi nhờ về nhà họ. Hình ảnh này thời bấy giờ đã trở nên quen thuộc trên khắp nước Mỹ.

Buồn thay, niềm vui Xem Phim sum họp với gia đình, cùa cha tôi chẳng mấy chốc đã trở thành mất vui vì bà nội tôi đột nhiên trở bệnh rất nặng và phải nhập viện. Bà bị đau thận và các bác sĩ đã nói với cha tôi rằng bà tôi phải được truyền máu ngay lập tức, nếu không bà khó có thể sống sót được trong đêm hôm đó. Vấn đề nan giải là bà tôi thuộc nhóm máu AB-, một nhóm máu rất hiếm ngay cả thời nay; một điều còn khó khăn hơn nữa là lúc bấy giờ không có ngân hàng máu và cũng không có những chuyến bay tải máu được tổ chức như bây giờ. Tất cả các thành viên trong gia đình tôi đều được lấy máu để đem đi thử nhưng không có máu của người nào hợp với nhóm máu của bà tôi. Vì vậy các bác sĩ không cho gia đình tôi bất kì tia hi vọng nào; bà nội tôi sẽ chết thôi.Cha tôi, bước mắt đầm đìa, rời bệnh viện về nhà để họp mọi người trong gia đình và để thu xếp cho mỗi người có dịp đến gặp mặt bà nội tôi lần cuối để nói lời từ biệt. Khi cha tôi lái xe xuống xa lộ để về nhà, ông đã chạy ngang qua một anh lính mặc quân phục đang vẫy tay đón xe để đi về nhà anh ấy. Lúc đó cha tôi đang trong lòng nặng trĩu đau buồn, ông không có ý định làm một cử chỉ tốt với ai cả. Nhưng dường như có một sức mạnh vô hình nào đó từ bên ngoài thôi thúc, cha tôi đã dừng xe lại và đợi người quân nhân nọ lên xe.Cha tôi quá buồn rầu và quá thất vọng đến độ ông quên hỏi tên người lính đó, nhưng người lính lại để ý thấy gương mặt của cha tôi đầy nước mắt, anh bèn hỏi thăm cớ sự. Cha tôi vùa khóc vừa nói cho anh chàng hoàn toàn xa lạ này biết là mẹ ông đang nằm trong bệnh viện chờ chết vì các bác sĩ không thể tìm ra được nhóm máu AB- để truyền máu cho bà ấy, và nếu từ giờ đến sáng mai mà họ vẫn không tìm ra được nguồn cung cấp loại máu này thì mẹ ông chắc chắn sẽ chết.

Sau khi ông nói xong, trong Phim Song De Chuoc Loi xe hoàn toàn im lặng. Chợt người lính chưa rõ danh tánh kia xòe bàn tay của anh ấy ra trước mặt cha tôi. Nằm gọn trong lòng bàn tay anh ấy là một tấm thẻ bài anh ấy đeo ở quanh cổ, trên tấm thẻ có ghi nhóm máu AB-. Anh quân nhân bảo cha tôi mau đánh xe quay lại, chở anh đến ngay bệnh viện.Bà nội tôi sống đến năm 1996, tức là 47 năm sau đó, và cho đến nay không một ai trong gia đình tôi biết tên của người lính đó. Cha tôi vẫn thường tự hỏi rằng anh ấy là một chiến sĩ hay một vị thiên thần mặc quân phục?Một người đàn bà ăn xin đã đến cửa nhà tôi, cầu xin mẹ tôi cho bà ta ít tiền. Người ăn xin rất nghèo, áo quần bà ta nhàu nát, cũ rích, nhìn bà ta tuy ốm nhom nhưng cơ thể vẫn còn lành lặn vậy mà đi ăn xin thật rất khó chấp nhận được. Tôi nghĩ rằng, mẹ sẽ hào phóng cho người ăn xin ít tiền để bà ta đi cho rồi, nhưng mẹ tôi chỉ vào mảnh vườn nhỏ, gần chỗ người ăn xin đứng và nói: “Bà giúp tôi dọn dẹp sạch sẽ và tưới cây cho mảnh vườn này tôi sẽ trả tiền công xứng đáng cho bà” Người ăn xin tức giận nói: “Bà đã không muốn cho tôi thì thôi, sao bà lại bắt tôi phải dọn vườn cho bà?Mẹ tôi không tức giận. Mẹ cố tình bắt tay vào dọn mảnh vườn rồi nói: Bà thấy đấy, tôi có thể làm việc vậy tại sao bà không thể làm điều đó?Người ăn xin đứng lặng im, bà nhìn mẹ với ánh mắt lạ lùng, Và cuối cùng bà bắt tay vào dọn dẹp và tưới cây cho mảnh vườn. Và sau khi hoàn tất công việc, bà ăn xin cảm thấy mệt mỏi cả người, mặt bà bám rất nhiều bụi, vệt mồ hôi lấm tấm trên trán. Mẹ tôi cho người ăn xin một chiếc khăn ướt và một ly nước chanh lạnh. Bà ta cẩn thận lau mặt và cổ, chiếc khăn màu trắng biến thành màu đen. Mẹ tôi trả cho người ăn xin số tiền nhiều hơn số tiền mà trước đây mẹ trả cho người làm vườn thuê. Người ăn xin cầm lấy tiền, cảm động nói: “Cảm ơn bà”, Mẹ tôi nói: “Bà không phải cảm ơn tôi, đó là tiền công của bà kiếm được bằng chính sức lao động của mình”, Người ăn xin nói: “Tôi sẽ không quên bà”, rồi cúi chào mẹ tôi và đi.