Thật không thể ngờ được.

Lại là người không biết đến võ. Họa tiết ở đó được trang trí quá sắc xảo , tấm hình rồng phượng được trạm trỗ tinh tế , còn tấm bình phong thêu chỉ thượng hạng được dựng ngay đằng sau bộ bàn ghế bằng gỗ liêm đặt làm một mình cho vương gia , đồ ăn đang bày ra sẵng , tiếng nhạc vu vươn đã cất lên từ bao giờ.

Mặt thì ngẩn ra như người đần. Y quyết định lay người đấy dậy.

Trong lòng dâng lên nỗi niềm oan ức. Y muốn chơi bời.

Nhưng mà ngoài cách này ra hết đường khác cả. Cứ thế họ chào nhau và bước vào một căn phòng lớn.

Chỉ suốt ngày ăn chơi lêu lỏng , chọc phá người khác. Nhớ những bạn hữu giang hồ nhân giang.

Hận người sắp sai lệnh bắt y vào đấy. Người nam nhân ấy vô hồn trông nom vật cảnh được bày trí kề cạnh.

Thiên nguyệt thấy thế chộp lấy cơ hội đẩy người đó ra , phủi phủi trang phục , tay chân rồi đứng dậy để mắt tới xéo cái cục đây. Chưa kể thân hình lực lưỡng tạo cho người khác có cảm thấy an toàn.

Truyện đam mỹ shounen ai: hoàng cung là tác phẩm đam mỹ shounen ai. Thiên nguyệt ước tính nam nhân kia một hồi lâu , rồi quyết định lên tiếng:- này! này…ê ê…cái tên chết tiệt này sao không nghe chứ - thiên nguyệt càu nhàu.

Hận hận hận hận người mang danh là đại vương. Y hiểu rõ tỷ ấy muốn điều gì.

Tôi muốn nhờ các vị phát âm giúp vài tiếng – vương gia nói điệu bộ trông cực kỳ thành khẩn. Phong cảnh hiện nay hệt như một bức họa.

Đôi lông mày chau vào nhau , một lâu sau giọng nói quyền lực ấy vang lên:- ngươi là ai? ngươi định làm gì? ám sát ta sao?! - gì…gì vậy? không…không có! sao ta phải làm vậy chứ? – thiên nguyệt nhận thấy người này thật kì lạ. Vương gia cứ sai người sang tìm thiên hoa con gái yêu qua.

- tất nhiên!. .

Y hết kiên nhẫn hét:- ngươi bị điên à??! tôi hà cớ gì phải làm như vậy? ngươi liếc ngươi tới có cái gì để ta phải làm thế chứ?! chỉ có cái mặt thu hút người khác thôi! không lẽ ta giết ngươi để cướp sắc à?!! nam nhân ấy khá sửng sốt. Lâm vương gia bước ra , tay vuốt ve râu của tớ , sắp qua vừa cung kính:- chào các vị! hôm nay chúng mình mời các vị sang đây chắc các vị cũng biết là vì việc hệ trọng gì rồi?- là đến lâm thiếu gia sao? – một viên quan trong triều đình lên tiếng- phải là tiểu tử thối ấy! – vương gia đọc với giọng trầm- vậy hiện thời đại vương sẽ bắt điều đó đi thay rồi.

- còn dám chối! chính tay ngươi sắp chạm vào ta! – ánh mắt màu tím ấy vẫn chưa buông tha cho thiên nguyệtthiên nguyệt nghĩ thầm: tên này bị điên à? sao chúng tớ phải ám sát chứ? còn lại không tin ta nữa. Y hận.

Y khởi điểm cảm giác sợ hãi , chợt y thấy một bóng dáng ai sắp tựa người lên gốc cây to đằng kai mà ngủ. Người đó nhòm tổng quát một lượt y.

Và mong mọi người ủng hộ bọn mình shounen ai , đa tạ!. Một chỗ không người sang lại chỉ toàn cây cỏ và đường đi.

Trời ơi…muốn trốn ra khỏi cung mà sao gặp toàn thứ ôn dịch gì đâu vậy trời Shounen ai. Mái tóc màu lạ bay tung nhẹ trong không gian.

Gương mặt tuyệt đẹp khiến nhiều người say mê. Mặc áo lụa đen , chân đến giày thêu kỳ lân , bên hông có vác theo kiếm.

Càng thẳng ta càng thích như vậy ta có thể sửa lỗi của bọn mình. Mong mọi người thứ lỗi , chúng mình có ít kinh nghiệm cũng không hiểu nhiều về hán việt nên sắp không dùng nhiều shounen ai.

Vả lại những dấu chấm phẩy của chúng tôi còn quá nhiều sai sót , cả chính tả nữa *gãi đầu* nên mong lượng thứ shounen ai. Hận không thể xé rách bộ trang phục nhục nhã này.

Phát âm xong khẩn cầu cho bọn mình lời bình shounen ai. Cảnh vật hài hòa , rực sắc , người thì tuyệt trần nhìn trông nom những bông hoa.

Tỷ tỷ của y. Có một người đứng ngay hồ nước gần đây , y phục nữ nhi màu phấn thướt tha bay trong gió cùng một áo choàng bé khoác lên người.

Chắc như đinh đóng cột chúng tớ biết là khó cho các vị . Nhớ những cây kẹo hồ lô rao bán ngoài phố.

Ánh mắt vật cứng lạnh ấy làm thiên nguyệt rùng tôi. Hận không thể đập nát nơi đây.

Những chiếc xe ngựa lui về một cách dồn dập và càng ngày càng đông , binh lính tới theo canh cửa cũng không hề ít. Ta đường hoàng là một nam nhân.

- hais…sao ngài không sai người đến tìm thiên hoa công chúa về? như vậy có thể tráo đổi rồi! - ừ! phải đấy!- uhm! thừa tướng phát âm phải- im lặng – lâm đại tướng lên tiếng – các ngươi không lẽ không hiểu tính tình của thiên hoa sao? tính vật ấy vốn thích chọc phá người khác. Thứ đó muốn gì thì làm nấy có trời sắp tìm thấy nó - thôi được rồi! hiện nay thống nhất thế này.

Thiên nguyệt mừng rỡ sang qua. Ngoài văn chữ ra thì y chẵng biết gì cả.

Ngài định tính sao đây? – một viên quan nữa lên tiếng. Quả là hòa hợp.

Nhưng ngay lúc này , y chẳng còn thấy nữa. Dù tỷ ấy là người khiến y ra nông nỗi này.

Hận cái người ban ra quy định hoang đường này. .

- hais…vương gia! ngài đề nghị như vậy là làm khjo1 chúng tớ rồi…đâu phải ngài không biết tính hoàng thượng? ngài ấy là một người đáng sợ không thể khinh thường – một viên đại thần lên tiếng. Người ấy có gương mặt trang trọng , nhan sắc tuyệt trần.

Nhưng có điều người mang dung nhan đẹp tinh xảo ấy lại là nam nhân. Chỉ sau một thởi gian ngắn , căn phòng lớn ấy đông kín người.

Đây là một nam nhân tuấn tú. Hận.

. Nhớ những bình rựu hồng nhi ngon nhất trái đất mà chỉ khuynh hữu vừa có được.

Tới nổi cá ở dưới hồ mai trông nom quên cả ngoi lên mặt nước mà thở. .

Mặc dù cách dùng từ của chúng tớ cũng có thể hơi lẫn lộn truyện teen. - mình mời các vị sang đây cũng vì cớ đấy.

Những đàn chim gần đó ríu rít thi nhau cất tiếng ca. Những đồ ăn ngoài phố , chỉ bước cần bước ra khỏi cổng là thấy.

Hận!! hận toàn bộ. Nhưng khổ nỗi lại không thể giận thiên hoa.

Xin các vị giúp tớ – vương gia thành khẩn. Y nhớ nhà , nhớ phụ thân , phụ mẫu.

Nhưng chưa chạm sang vai nam nhân kia thì y đang bị đè xuống , khóa chặt tay và một vật sắc nhọn lạnh ngắt kề ngay cổ. Ai nấy đều mặc lụa gấm , đội mũ lông và mang giày thêu.

Nhưng y không chịu nổi cái cảnh không bằng giam cầm này!y muốn tự do. Thiên nguyệt khá hoảng sợ.

Đôi đồng tử căng ra hết cở. Một câu chuyện hay được viết bởi sora fuyu shounen ai.

Sao lại bắt chúng mình mặc mấy cái lụa mỏng như vậy chứ! - ta không thể chịu nổi nữa! ta chán lắm rồi!! ta phải làm gì đấy đang được! – thiên nguyệt quay người bỏ qua - quý phi! quý phi người định đi đâu? – bình nhi hối hả đuổi theo- từ khi nào mà việc ta đi đâu cũng phải đọc với ngươi vậy? – y trông nom bình nhi bằng cái ánh mắt tia lửa- nô…nô…nô tỳ nô tỳ không dám – bình nhi quỳ xuống cầu xin tha mạngthiên nguyệt không nói gì thêm nữa , y xoay người ra đi. Người mặc bộ quần áo nữ nhi đây lại là nam tử.

Từ đó cho về đây chúng mình đang nỗ lực giúp ngài phát âm vài lời với hoàng thượng? các vị thấy thế nào? – viên tướng lên tiếng- được! được- cách này khá được- đa tạ! đa tạ các vị bạn hữu! ta sẽ mang ơn các vị - vương gia thở dài- thôi thôi nào nào chúng ta nhập tiệc vui chơi đi!gió càng thổi mạnh cây cỏ hoa lá càng đua nhau khoe sắc giữa cái lạnh của mùa đông và hạt nắng chưa nghe trước đây nhè nhẹ chiếu lên sân viên của quý cung. Ba ngày trôi đến , thật buồn tẻ , nhạt nhẽo , chẳng còn gì ngoài hoa , cỏ , hồ…chán!!! y không chịu nổi nữa.

Đi được một quãng khá xa thì y bị lạc. Y vốn nhát gan.

Chúng tôi hiểu rõ tính hoàng thượng mà.